定义
定义
1 cípa
m. A merchant, trader:--Cýpa mercator, Germ. 389, 43. Se láreów bið culfran cýpa, Hml. Th. i. 412, 10. Édríc se cípa, Cht. Th. 637, 38. Cýpan institoris, Kent. Gl. 1136. Gif þiéfefioh mon æt ciépan befó, Ll. Th. i. 118, 13. in Dict. cipa
符文铭文
符文铭文
ᚳᛁᛈᚪ